Search
Thứ Hai 23 Tháng Mười 2017
  • :
  • :

Tâm sự: Vợ chồng còn cần nhau, người thứ 3 có gì đáng sợ?

Trải qua những ngọt đắng của tình yêu, ngỡ tưởng đâu cuộc hôn nhân “môn đăng hộ đối” cùng tình cảm đích thực sẽ hạnh phúc. Nhưng…

Sau khi sinh bé trai đầu lòng, chị phát hiện chồng có “tiểu tam”. Đó là thời gian chị cảm thấy đau khổ nhất. Chị dày vò bản thân, chị đau đớn, chị vật vã. Chị tra hỏi, mắng mỏ chì chiết anh cả đêm nhưng anh vẫn im lặng không nói gì.

Chỉ tới khi chị dọa sẽ đến cơ quan anh “tố” nhân tình chồng, chị mới nhận được từ anh những lời nói cay đắng nhất. Anh nói: “Anh nghĩ em không còn yêu anh, em làm thế để làm gì?”, “Anh cấm em đụng vào cô ấy”,… Rồi nữa, những lời anh nói khiến chị không còn cảm nhận rằng đó là người chị từng yêu thương “Em tránh xa anh ra, càng xa càng tốt”.

Trong cuộc sống vợ chồng sẽ có những lúc rạn nứt tình cảm

Trong cuộc sống vợ chồng sẽ có những lúc rạn nứt tình cảm

Chị nhớ lại, khi con chào đời, tâm chí và tình cảm của chị dồn hết vào con. Chẳng còn đâu nhưng giây phút tình cảm đôi lứa, vợ chồng, chỉ có những tiếng khóc của con, tiếng cáu giận của chị, tiếng bực dọc với chồng. Nhưng chỉ vì vậy, mà anh bỏ chị, bỏ đi quãng thời gian 4 năm yêu nhau hay sao? Giờ đây, khi chị khóc, chẳng còn đâu sự ân cần của anh ngày nào. Tất cả là sự im lặng đáng sợ của một người đàn ông mà chị gọi là “chồng”. Anh đã thay đổi quá nhiều, thay đổi đến nỗi chị không còn cảm nhận được gì ở anh ngoài sự vô tâm.

Chị hỏi anh tại sao? Tại sao? Chị đã làm gì sai mà anh lại như thế? Chị có hàng ngàn câu hỏi cần phải giải đáp. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng chết người của anh. Chị mệt mỏi với cuộc hôn nhân này, chị quyết định buông xuôi và kí vào tờ giấy ly hôn mà anh đã đặt lên bàn từ lâu. Nhưng khi chấm bút quyết định chấm dứt chuỗi ngày này thì chị đọc được lá thư của anh.

Anh viết: “Sau hôn nhân mọi thứ dường như đã thay đổi. Em đã không còn là em nữa. Em không còn là cô bé đáng yêu ngày nào. Em luôn cáu kỉnh, em nói nhiều tới mức anh còn không thể hiểu, không thể nhớ em đã nói những gì nữa.

Ngoại tình có phải là lối thoát giải toả những căng thẳng của cuộc sống gia đình

Ngoại tình có phải là lối thoát giải toả những căng thẳng của cuộc sống gia đình

Em à! Dù tình yêu có lúc thăng trầm khác nhau. Nhưng anh nghĩ rằng nếu chỉ mình anh cố gắng sao đủ. Anh đã cố gắng để mang lại cho em và con cuộc sống tốt nhất, nhưng có bao giờ em hiểu cho anh chưa?

Ngày nào cũng như ngày nào, em chỉ nhắc tới chuyện lương, thưởng. Em chỉ càu nhàu mẹ chồng bừa bộn, càu nhàu chuyện bà chăm cháu không tốt. Em đã bao giờ hiểu cho mẹ, hiểu cho anh đứng giữa hai người đàn bà. Lẽ ra làm vợ em phải hiểu chứ? Đã bao lần anh nhỏ nhẹ nói với em?

Còn em, sau ngày mình sống cùng nhau, em thậm chí còn quên cả làm đẹp. Em lười ăn uống tới mức thân hình cò hương của em chẳng ai muốn tranh giành. Anh khuyên em cứ bảo mặc kệ. Anh nghĩ em chẳng yêu bản thân em, chẳng chăm sóc nổi cho em làm sao em chăm được anh và con?

Em luôn kiểm soát chồng mọi lúc mọi nơi, lúc nào em cũng chỉ hỏi ‘Anh đang ở đâu?”, “Mấy giờ anh về”, mà em chẳng biết hỏi rằng “Anh có mệt không?”, “Hôm nay công việc của anh thế nào?”,… Anh thấy thèm lắm những sự quan tâm an ủi.

Còn nữa, chuyện vợ chồng, em bao lần khiến anh cảm thấy mất hứng thú. Thay vì chiều anh, hiểu anh cả hai cùng cố gắng lúc nào em cũng gắt gỏng. Em chỉ có thế thôi ư? Em chẳng hiểu gì anh cả, em đòi hỏi, em bắt anh “trả bài” chỉ để có lệ, đã bao giờ em hiểu cho cảm xúc của anh.

Anh chỉ thèm một người vợ biết chui vào lòng anh nũng nịu, em có quyền được sống thật, nói thật em có quyền được đòi hỏi một cách thông minh chứ không phải để lấy lệ đâu em à. Thế đấy, anh lầm lì ít nói vì em chẳng là em nữa rồi. Em chẳng lắng nghe anh nói, em chỉ biết cáu kỉnh gắt gỏng với anh. Em nghĩ anh là gỗ đá phải không em? Hẳn em chẳng còn cần anh nữa rồi.

Vợ chồng ly hôn không phải do người thứ 3 mà là do họ không còn cần nhau nữa.

Vợ chồng ly hôn không phải do người thứ 3 mà là do họ không còn cần nhau nữa.

Anh đi làm cũng chỉ vì gia đình này, vì em, vì con. Anh phấn đấu cũng vì em vì con. Anh khô khan, anh cộc cằn nên anh cần một người thấu hiểu lắng nghe anh nói… Có lẽ, khi anh nói ra những điều này quan hệ của chúng ta đã trở nên rất xấu rồi phải không em?”.

Anh quyết định rời xa chị trong vòng 1 tháng không gặp mặt, cũng không liên lạc, để cho chị thời gian để suy nghĩ về quãng thời gian này. Chị muốn níu kéo anh, nhưng có lẽ là điều đó không cần nữa, chị cần anh nhưng anh không cần chị. Những điều anh nói trong thư tất cả đều là sự thật, chị không phủ nhận. Nhưng anh cũng nên hiểu chị, chị là một người phụ nữ, là một người vợ, chị đâu có thể ân cần tình cảm, son phấn như thời yêu nhau. Chị có con, có nhiều mối quan hệ trong nhà chồng cần phải đối mặt, nhiều vấn đề cần phải chi tiêu. Chị có cái gọi là sự thay đổi hormone sau sinh, khiến chị dễ nóng nẩy hơn…. Chị có thể thay đổi, nhưng nếu anh chia sẻ với chị, anh nói với chị thay vì im lặng chịu đựng để rồi đi tìm một lối thoát bên ngoài chắc mọi chuyện đã khác. Có lẽ, chị và anh đã mất cái gọi là chia sẻ và cảm thông. Chị buông tay, không phải vì người thứ 3 mà vì anh chị không cần