Search
Chủ Nhật 21 Tháng Một 2018
  • :
  • :

Thuốc điều trị viêm gan B

Theo thống kê của tổ chức WHO, khoảng 240 triệu người có virus viêm gan B mạn tính trên thế giới trong đó tỷ lệ lây nhiễm cao nhất ở châu Phi và châu Á. Vì vậy người bệnh cần được phát hiện và chỉ định dùng thuốc viêm gan B hiệu quả.

 

Viêm gan B là bệnh lý lây truyền nguy hiểm cần được phát hiện sớm và điều trị kịp thời.

Viêm gan B là bệnh lý lây truyền nguy hiểm cần được phát hiện sớm và điều trị kịp thời.

Thuốc điều trị viêm gan B

Theo ý kiến của đa số các chuyên gia thì việc điều trị viêm gan B mạn tính đầu tiên người bệnh cần phải phân tích bệnh tình một cách chính xác. Về cơ bản, hiểu rõ được bệnh tình thì bệnh nhân mới có thể lựa chọn được loại phương pháp và các loại thuốc phù hợp với bệnh tình của mình. Sau đó, áp dụng các phương án điều trị đã tìm hiểu kỹ một cách chính xác để tiến hành điều trị. Việc đó sẽ giúp nâng cao tỉ lệ chữa khỏi bệnh. Một số loại thuốc điều trị viêm gan B như:

+ Interferon: Có hiệu năng tăng cường khả năng miễn dịch, ngoài ra còn kháng virut. Thuốc bị thủy phân ở đường tiêu hóa nên chỉ dùng đường tiêm.  Khi dùng, một số người bệnh có thể gặp các triệu chứng như sốt, rụng tóc, mệt..

Người bệnh dùng thuốc điều trị viêm gan B cần tuân thủ theo đúng chỉ định của bác sĩ chuyên khoa.

Người bệnh dùng thuốc điều trị viêm gan B cần tuân thủ theo đúng chỉ định của bác sĩ chuyên khoa.

+ Lamivudin: Có hiệu năng kháng virut. Khi dùng đủ liệu trình thì dấu hiệu lâm sàng mất đi, ALT trở về bình thường, lượng virut (HBVDNA) giảm, hình ảnh mô học gan cải thiện. Thời gian đạt được mục tiêu này lệ thuộc vào từng người, ít nhất là 1 năm, trung bình 2 năm, có khi kéo dài tới 3 năm, nếu tái phát còn có thể dùng lại.

+ Adefovir, entecavi, telbivudin:  Thời gian đạt được mục tiêu điều trị ngắn hơn lamivudin. Tỷ lệ kháng thuốc thấp hơn lamivudin và có hiệu quả với những người bệnh đã kháng với lamivudin.

+ Tenofovir: Là thuốc mới nhất được EU (Mỹ) mới cho dùng năm 2008. Qua các nghiên cứu cho thấy tenofovir tốt hơn các thuốc trước đó cả về mức đạt được hiệu quả và  chưa bị kháng thuốc.

Việc dùng thuốc điều trị viêm gan B cần được bác sĩ chuyên khoa thăm khám và chỉ định. Người bệnh cần thực hiện đúng theo phác đồ điều trị của bác sĩ tránh trường hợp tự ý uống thuốc gây hậu quả nghiêm trọng.

Điều trị viêm gan B khi nào cần dùng thuốc?

Bệnh nhân viêm gan B cần được bác sĩ thăm khám và chỉ định phác đồ điều trị hiệu quả.

Bệnh nhân viêm gan B cần được bác sĩ thăm khám và chỉ định phác đồ điều trị hiệu quả.

– Trường hợp 1: Có kháng nguyên bề mặt HBsAg (+) chứng tỏ có virut;  có kháng nguyên nội sinh HBeAg (+) chứng tỏ virut đang sinh sôi, có dấu hiệu lâm sàng viêm gan B rõ (vàng mắt, vàng da, mệt mỏi chán ăn; enzym gan  ALT-alanin aminotranferase tăng. Bình thường ALT= 40U/L, khi bị bệnh ALT tăng gấp 2 lần trở lên). Đây là trường hợp  cần phải  dùng thuốc.

– Trường hợp 2: HBsAg (+) chứng tỏ có virut; HBeAg(-) chứng tỏ không có dấu hiệu virut sinh sôi; không có dấu hiệu lâm sàng rõ. Đây là trường hợp người lành mang mầm bệnh, không dùng thuốc.

– Trường hợp 3: HBsAg (+) chứng tỏ có virut; HBeAg(+) chứng tỏ virut đang sinh sôi, nhưng không có dấu hiệu lâm sàng. Đây là trường hợp người “dung nạp được miễn dịch” cũng chưa cần dùng thuốc. Nhưng trường hợp này có nguy cơ cao, virut có thể tái kích hoạt gây bệnh nên cần theo dõi, nếu thấy xuất hiện các biểu hiện lâm sàng thì khám ngay để kịp thời dùng thuốc.

– Trường hợp 4: HBsAg (+) chứng tỏ có virut; HBeAg (-) chứng tỏ không có dấu hiệu virut sinh sôi nhưng lại có dấu hiệu lâm sàng. Đây là trường hợp người bệnh đã từng bị viêm gan B mạn, virut từng kích hoạt âm thầm, sau đó ngừng kích hoạt gọi là người viêm gan B không hoạt tính; chưa cần dùng thuốc (vì virut chưa tái sinh sôi, chưa thực sự tái kích hoạt, dùng sẽ không có lợi). Tuy nhiên phải theo dõi chặt chẽ: khám lâm sàng, xét nghiệm định kỳ, khi cần thiết phải can thiệp ngay.